Chọn gói chụp ảnh ăn hỏi-Hanoi Event

Tỉnh lại lần nữa, trước mắt ta là gương mặt lo lắng của Thẩm Hồng. Ta khóc: “Thật xin lỗi.” Hắn nằm trong chăn ôm lấy ta: “Chúng ta còn trẻ, còn có thể có con.” Ta yếu ớt lắc đầu: “Ta không phải nói việc này.” Hắn sửng sốt một chút, lại nói: chụp ảnh sự kiện “Đã qua rồi, tất cả đã qua rồi, sau này chúng ta sẽ sống thật tốt.” Ta nhẹ nhàng gật đầu. Người đời sau nói: Chu Thục Chân, tác gia Tống nữ, người Tiền Đường. Sống trong gia đình nhà quan, tương truyền vì bất mãn với hôn nhân, uất ức mà chết. Từ u oán trong lòng tích tụ thành tâm bệnh. Không tôn trọng lễ giáo nên sau khi chết không được phép về với đất , thơ từ còn lại đều bị đốt hết.

Nhưng là không lâu sau đó, sau lần đẻ non ta bệnh không dậy nổi, vô phương cứu chữa. Thời khắc cuối cùng, Thẩm Hồng, Mạnh Tử An, Mạnh Tử Chân, Tố Lan đều ở bên cạnh ta. Ta nói với Thẩm Hồng: “Sau khi ta chết, chàng đem ta hỏa thiêu, rắc tro xuống dòng Tây Hồ. Đem thơ từ của ta đốt hết…Còn nữa, chàng phải chụp ảnh phóng sự cưới chăm sóc Tử Chân thật tốt.” Hắn dùng sức gật đầu: “Ta hứa với nàng.” Ta vuốt ve mặt hắn, là khuôn mặt của nam nhân yêu ta.

Dần dần, Thẩm Hồng cũng nhìn ra đầu mối. Thỉnh thoảng sẽ châm chọc vài câu, sau đó sẽ lạnh nhạt với ta mà lưu luyến những cô gái lầu xanh. Một ngày, hắn say rượu, giật lấy cây trâm của ta hung hăng giơ lên rồi đập vào tảng đá. Ta đứng nhìn, cười lạnh, thật là thà làm ngọc vỡ hơn ngói lành. Nhưng đập vỡ nó thì có thể làm được gì? Có thể đem tình yêu của ta đập vỡ sao? Có thể đem kí ức xóa bỏ sao? Rất lâu, ta cũng từng có ý nghĩ sống một cuộc sống thật tốt cùng Thẩm Hồng, làm bạn đến già nhưng trước mắt ta vẫn luôn hiện lên ánh mắt của một người, thỉnh thoảng đau thương, thỉnh thoảng chịu đựng. Cuối cùng có một ngày Thẩm Hồng dẫn theo một cô gái về nhà, sắp xếp ở hậu viện, hàng đêm sênh ca. Nếu như hạnh phúc thật dễ dàng mà có được như vậy, có phải tốt không?
Trong lòng ta thầm nghĩ, nếu như trời cao có thể cho ta thêm một chút thời gian, ta nhất định sẽ thương yêu hắn thật tốt. Đáng tiếc cuộc sống không cho ta cơ hội làm lại từ đầu. Có một số sai lầm chụp ảnh ăn hỏi mãi mãi không cách nào sửa chữa được. Mạnh Tử An đặt nửa cây trâm phỉ thúy đặt vào lòng bàn tay ta, ta cười, buông tay ra, nó rơi xuống đấy, tan tành mất tăm. Những quá khứ này, nam nhân trước mặt này có quan hệ gì với ta? Ta cũng chỉ là tự biên tự diễn một giấc mơ. Trụ trì Linh Ẩn Tự nói đúng kiếp người của ta. Ta nói với Tố Lan: “Ta đi rồi, mọi người sẽ tốt hơn.”

Post Comment