Em không chìa tay xin bố thí phong tục cưới hỏi của người việt

đối với cô là màu mè. Cô ta muốn diễn đạt ý nghĩ theo cái cách mà cô ta cho là tương xứng vối bối cảnh và vối rứiững khát vọng của.

– Trong buồng chúng ta, trên bàn – cô ta nói – em thấy có một cuốn Kinh Coran bằng tiếng Anh, có những mảnh giấy trắng. Câu trích
đoạn khắc trên phiên dá ngoài kia được gạch đít trong một trang của cuốn sách kinh.

Angie đã đọc Kinh Coran, nàng nghiên cứu chăng ?
– Em cảm thấy mình siêu việt – Annie nói tiếp, chưa xác định mình. Em đã từng mơ ưóc những thòi điểm vĩ đại, những ước vọng cháy bỏng, một số phận đặc biệt. Em mong muốn hy sinh cuộc đòi mình cho một người nào đó. Và bỏi chang một người đàn ông nào muốn lấy em thì em sẽ dâng cuộc đời cho một cái gì cao thượng. Eric, anh không từ chối em chứ. Eric ? Anh không từ chối chứ ?
– Bao giờ công chuyện của tôi hoàn thành rồi, chúng ta có thể bình tĩnh mà nghĩ đến.

Tôi dân tộc thái sẽ nói giùm vổi dân tộc thái Angie cho em. Cô ta vui sưống kêu lên :
– Nói giùm cho em ? Từ dùng không chính xác. Em không phải là một đứa dân tộc kinh ăn dân tộc kinh mày. Em không chìa tay xin bố thí. Em muốn làm việc, muốn chịu một phần trách nhiệm, muôn làm một con người cần thiết. Đúng vậy, em mơ trỏ thành con người cần thiết.

Khi mẹ em ốm, ở Buffalo – một lần mẹ em phải bệnh nằm mất hai tháng – em phải ỏ phong tục cưới hỏi của người việt nhà, em sung sướng được phong tục cưới hỏi của người việt phục vụ.

– Đúng rồi, khi bà ta biết cô con gái độc nhất của mình muốn định cư ỏ Châu Phi. – Ba mẹ em đều là nguời lốn. Họ có thể tự giải quyết việc của mình khi không có em. Vả lại, em đã để lại cho ba mẹ sô tiền anh cho.

Post Comment