Kỷ yếu kiểu party overnight chất chơi của các teen Sài Gòn

Cao Phương ràn rụa nước mắt. Ngày kia ư, con gái đang khát sữa! Chị đưa một bàn tay lên, không phải để lau nước mắt mà để mở cúc áo ngực. Đức Trung chỉ chờ có thế. Anh xán ngay lại, đưa bàn tay phải Chụp ảnh sự kiện  lùa vào bầu vú tròn đầy, trắng như tuyết của sản phụ. Cao Phương nhắm nghiền mắt lại, chịu đựng. Trong tâm trí của chị văng vẳng tiếng khóc của con gái. Chị thấy bàn tay của bác sĩ cứ run lên, lúng túng như gà mắc tóc trên bầu ngực của mình. Hình như anh ta không làm đúng bổn phận người thầy thuốc?

Cay đắng, tủi nhục, Cao Phương cầm tờ tem sữa bước ra phòng ngoài. Thấy thừa hai ô chị bứt ra, ném trả xuống mặt bàn.

I Thố nào, được lem rỗi chứ? – tiếng Tiết Hạnh oang oang hỏi lừ xa – Con bé đang khoác khàn cả hơi…

Trái lim Cao Phưtmg chợt nhói đau.

–           Kìa, sao lại khóc? – Tiết Hạnh ngỡ ngàng. – Bây giờ tớ phải đèo cậu về ngay.

–           Mình đang mệt lắm. Để mình gọi xích lô. – Cao Phương từ chối.

–           Đây, có “ba bét nhè” đây, – tiếng bác sĩ Đức Trung với ra.- Tôi tình nguyện phục vụ. Chỉ năm phút là tới nhà thôi mà. À, ở phố nào nhỉ?

Nhưng Cao Phương đã kịp ngồi chụp ảnh ăn hỏi  vào xích lô, thái độ lạnh nhạt, làm như không nghe thấy lời mời của bác sĩ. Haỉ má chị cứ nóng ran lên. Sự xấu hổ và bực tức khiến chị quên mất rằng thời tiết đans chuyển mùa. Chị kín đáo úp chiếc nón lên noực rồi nhẹ nhàng dùng chiếc khăn tay mới mua lau lau hai bầu vú vừa bị bàn tay lạ lẫm của một gã mày râu rờ đụng tới. Tiết Hạnh gò lưng đạp xe đuổi theo chiếc xích lô rồi dượt lên ngang hàng với bác tài.

–           Bác sĩ đẹp trai đấy chứ nhỉ! – Tiết Hạnh chép miệng, cặp mắt mơ màng nhìn xa phía trước.

Hình như cả Cao Phương lẫn bác xích chụp ảnh đám cưới  lô đều không bận tâm đến câu nói bâng quơ của Tiết Hạnh. Chỉ có tiếng trục xe bị khô dầu rít lên nhưng tiếng kim khí rất khó chịu.

Post Comment